Cảm nghĩ bài Tràng giang của Huy Cận

Cảm nghĩ bài Tràng giang của Huy Cận
5 (100%) 480 votes

Huy Cận là một nhà thơ lãng mạn sớm đi theo con đường cách mạng. Thơ Huy Cận có sự kết hợp giữa lòng yêu nước, yêu cách mạng. Thơ ông giàu cảm xúc, giàu chất suy tưởng và triết lý. Tràng Giang là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông. Bài thơ mang vẻ cổ điển. Tác giả bộc lộ cái tôi cô đơn trước thiên nhiên rộng lớn, trong đó thấm đượm tình yêu, tình người, tình đời. Lòng yêu nước thầm kín mà thiết tha. Điều đó được thể hiện qua từng câu từng chữ của bài thơ.

Loading...

"Sóng gợi tràng giang

………………………………

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”

Tràng Giang được rút ra từ tập Lúa thiêng năm 1939. Tràng Giang là một bài thơ hay. Nó hay nó đẹp trước hết là ở nổi buồn và thông thường cái đẹp và buồn là hai nguồn tâm giao nhất đối với các thi sĩ.

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song.

Nổi buồn ấy không thể đem ra để đong đếm mà nổi buồn ấy cứ lớp lớp xô vào nhau, tràn lên nhau càng nặng trĩu. Cái nặng của long người được gợi lên từ sông nước bao la nên càng hụt hẫng càng chơi vơi. Nỗi buồn ấy khiến thi sĩ….

Thuyền về nước lại sầu trăm ngã

Cũi một cành khô lạc mấy dòng.

Hình ảnh đời sống của con người là con thuyền là buông trôi theo dòng nước, gợi sự trôi nổi phó mặc đi đến đâu thì đến. “Thuyền và nước” lại gợi lên nổi sầu. Chia li tan tác. Hình ảnh “củi một cành khô lạc mấy dòng”, một cành khô đã chết là ở dòng nước mênh mông. Thể hiện sự nhỏ nhoi và lạc loài. Những hình ảnh đấy đã cho ta thấy mối tương quan đối lập giữa không gian bao la với thế giới cõi nhân sinh bé nhỏ. Thể hiện một cảm giác cô đơn lẻ loi của con người trong trời đất.

Thuyền và cũi là những kiếp người đơn côi lênh đênh quá nhỏ bé, như vô hình. Bức tranh tràng giang được cảm nhận một cách cụ thể hơn với không gian là cồn nhỏ, hoang sơ vắng lặng.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu

Đâu tiếng làng xa vẫn chợ chiều.

Với các từ láy “lơ thơ- đìu hiu”, không gian thiên nhiên vắng lặng như tờ, còn sự sống của con người thì xa vắng và mơ hồ.-làng xa vẫn chợ chiều. Nổi buồn cô đơn trống vắng, luôn khao khát được giao hòa với con người.

Loading...

Nắng xuống trời lên sâu chót vót

Sông dài trời rộng bến cô liêu.

Màu sắc của bức tranh thiên nhiên mang âm hưởng của đường thi, không gian được mở rộng ở nhiều chiều khác nhau có chiều cao, chiều dài, chiều rộng…Huy Cận đã diễn tả không gian thật độc đáo, “sâu chót vót” chứ không phải “cao chót vót”. Sâu chót vót diễn tả độ sâu vô cùng cô tận. Mà không gian hiện lên càng cao, càng dài, càng rộng thì con người càng trở nên nhỏ bé, như một hạt cát giữa sa mạc, một đốm sáng hiu hắt giữa vụ trụ bao la, cùng với đó là nổi buồn trống trãi cô đơn. Tác giả đã sử dụng bút pháp vẻ mây nãy nguyệt để tả cái nổi long của con người.

Bèo dạt về đâu hàng nối hàng

Mênh mông không một chuyến đò ngang

Không cần gợi chút niềm thân mật

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Sự tĩnh lặng thiếu bóng dáng sự sống của con người. Điệp từ “không” được lặp đi lặp lại hai lần. “Không cần, không đò”  gợi lên chút niềm thân mật. Trong buổi chiều thu mênh mông ấy, nhà thơ đã nhìn thấy những cánh bèo trôi dạt về một phương trời vô định như một âm vang buồn xa bất tận trong tâm hồn của nhà thơ và câu thơ đã tô đậm thêm sự thèm khát sự hòa hợp của con người với cuộc sống.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc

 ………………

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà

Ở khổ cuối này, nhà thơ đã vẽ lên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ, cái đẹp của ánh chiều trước khi vụt tắt, lớp lớp mây chồng chất lên nhau thành núi, mây trắng bao phủ trông như là núi bạc. Ở câu thơ thứ hai nó vừa mang tính cổ điển, vừa mang tính hiện đại, trong bức tranh xưa khi vẽ cảnh buổi chiều đều không thiếu cánh chim, nếu như thiếu nó bóng chiều sẽ không rõ nét. Nhưng Huy Cận đã tạo ra những cái mới với cái hiện đại hết sức độc đáo, “chim nghiêng cánh nhỏ”

Hai câu cuối là nổi nhớ nhà, nhớ quê hương da diết và ẩn sâu trong đó là nổi lòng yêu nước của nhà thơ. Nổi nhớ vừa mênh mông vời vợi, vừa dồn dập trải dài như những con sóng nước nối đuôi nhau chảy đến vô cùng vô tận của buổi chiều thu thăm thẳm ấy.

Bài thơ Tràng Giang của Huy Cận một vẻ đẹp cổ điển và hiện đại, bọc lộ cái sầu đơn của cái tôi nhỏ bé trước thiên nhiên rộng lớn, trong đó thấm đượm tình người, tình đời, tình yêu nước thầm kín mà thiết tha. Chúng ta cũng vậy, sống phải có tình, biết yêu quê hương đất nước. Vì vậy, mỗi học sinh cần phải cố gắng học tập tốt để trở thành những người có ích cho đất nước. Đây cũng là mong muốn mà Huy Cận muốn nhắn gửi qua bài thơ này.