Dàn ý Phân tích vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Dàn ý Phân tích vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng
5 (100%) 480 votes

Dàn ý chi tiết đề bài: Phân tích vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng.

– Thể loại

Loading...

Kiểu bài phân tích nhân vật văn học. cụ thể là phân tích đặc điểm nhân vật trong tác phẩm trữ tình.

– Nội dung:

Vẻ đẹp của người lính cách mạng trong kháng chiến chống Pháp (qua bài thơ Tây Tiến).

GỢI Ý

Cần tập trung vào mấy ý chính sau đây.

A. MỘT BIỂU TƯỢNG THƯƠNG NHỚ

Người lính hiện về hồi ức như một biểu tượng xa vời trong thời gian và không gian (Sông Mã xa rồi, Tây Tiến ơi! Nhớ về rừng núi… Tây Tiến người đi không hẹn ước – Dường lên thăm thẳm một chia phôi – Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy) nhưng vẫn là hoài niệm không dứt, một nỗi thương nhớ mênh mang (Nhớ về, nhơ chơi vơi…)

Loading...

B. VẺ ĐẸP TRONG ĐỜI SỐNG TÂM HỒN

1. Người lính được miêu tả rất thực trong những sinh hoạt cụ thể, với những bước đi nặng nhọc trên đường hành quân cùng với những đói rét bệnh tật, tiều tụy về hình hài, song rất phong phú trong đời sống tâm hồn, với những khát vọng mãnh liệt của tuôi trẻ (Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc).

2. Họ nhạy cam trước vẻ đẹp của thiên nhiên núi rừng với những cảnh sắc độc đáo rất tinh tế (hồn lau nẻo bến bờ, dáng người trên độc mộc, dòng nước lũ, hoa đong đưa).

– Tâm hồn người lính cháy bỏng những khát vọng chiến thắng, đồng thời cũng ôm ấp những giấc mơ đẹp về tình yêu tuổi trẻ (Mắt trừng gửi mộng qua biên giới – Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm). Hoặc vẻ đẹp của người con gái núi rừng có nét hoang sơ, kiều diễm đến sững sờ (Kìa em xiêm áo tự bao giờ).

C. SỰ HI SINH ĐẦY BI TRÁNG

Người lính hiện lên chân thực, thơ mộng, lãng mạn, đa tình, đa cảm, đồng thời cũng rất hào hùng. Với nhiều từ ngữ mang sắc thái cổ điển, trang trọng (Áo bào thay chiếu anh về đất – Sông Mã gầm lên khúc độc hành), tác giả tạo được không khí thiêng liêng, làm cho cái chết bi tráng của người lính vang động cả thiên nhiên.

Âm hưởng bốn câu thơ cuối làm cho hơi thơ cứ vọng dài thăm thẳm không dứt, hòa với bước dường của người chiến sĩ tình nguyện lên đường vì đất nước:

Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.