Phân tích truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy

Phân tích truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy
Đánh giá bài viết

Đề bài: Em hãy phân tích truyện An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy

An Dương Vương và Mị Châu- TRọng Thủy là một truyền thuyết vô cùng quen thuộc đối với mỗi người dân Việt Nam. Câu chuyện kể về sự chủ quan của vua An Dương Vương dẫn đến tình cảnh mất nước, đồng thời đây cũng là một câu chuyện đầy cảm động mà ẩn nhẫn đầy bi thương của Mị Châu và Trọng Thủy.

Loading...

Truyền thuyết An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy dựa trên câu chuyện lịch sử về việc dựng nước của An Dương Vương, tuy nhiên, bằng những tưởng tượng, liên tưởng đầy sáng tạo của dân chúng thì câu chuyện này không còn là câu chuyện mang màu sắc chính trị, dã sử nữa mà được kết tinh thành hình tượng nghệ thuật đầy đặc sắc, trong đó có những màu sắc thần kì.

Câu chuyện đã kể về công lao của An Dương Vương trong việc xây dựng thành Cổ Loa và chế tạo thành công Nỏ thần nhờ sự giúp đỡ của Rùa Vàng, đồng thời, qua câu chuyện, các tác giả dân gian cũng cho thấy được nguyên nhân sụp đổ của nhà nước Âu Lạc liên quan trực tiếp đến mối tình của Mị Châu và Trọng Thủy.

Ở phần mở đầu của câu chuyện, tác giả dân gian đã miêu tả việc xây dựng thàn của An Dương Vương. Trong truyền thuyết này, An Dương Vương là một vị vua tài giỏi, biết quan tâm đến vận mệnh của đất nước. Ông nhận thấy khi đất nước còn chưa đủ mạnh thì việc đóng đô ở rừng núi hiểm trở là việc tất yếu.Tuy nhiên, để phát triển thì rừng núi không phải một địa điểm thuận lợi cho việc phát triển. An Dương Vương đã quyết định rời đô xuống đồng bằng. Để đảm bảo an toàn An Dương Vương đã đi đến quyết định xây thành.

Quyết định rời đô của An Dương Vương đã cho thấy ông là một vị vua vô cùng sáng suốt, anh minh. Việc xây thành cũng gặp muôn vàn khó khăn thì thành xây lên lại đổ. An Dương Vương đã lập đàn trai giới để cầu khấn thần phật cho việc xây thành thành công. Cuối cùng, nhận được sự giúp đỡ của thần Kim Quy thì thành đã được xây xong, qua đó cũng cho thấy việc xây thành của An Dương Vương hợp lòng dân, ý trời nên được ủng hộ, giúp đỡ.

Loading...

Không chỉ xây dựng thành công thành Cổ Loa mà An Dương Vương còn chế tạo thành công được Nỏ thần, nhờ vậy mà quân Triệu Đà nhiều lần thất bại khi sang xâm chiếm Âu Lạc.

Là một vị vua anh minh, sáng suốt, có nhiều công lao to lớn, nhưng vì chủ quan, khinh địch mà An Dương Vương đã để đất nước rơi vào tay ngoại xâm. Khi Triệu Đà cho người sang cầu hôn cho con trai là Trọng Thủy thì An Dương Vương đã đồng ý mà không suy xét đến nguyên nhân thực sự của lời cầu hôn này.

Khi Triệu Đà đã đánh tráo được Nỏ thần và đem quân xâm chiếm Âu Lạc thì An Dương Vương vẫn ung dung ngồi đánh cờ, chỉ khi Triệu Đà kéo đến chân thành mới mang Nỏ thần ra đánh thì phát hiện ra Nỏ giả. Cùng đường, An Dương Vương phải mang Mị Châu cùng bỏ chạy ra biển.

An Dương Vương cũng là một người cha đáng thương, dù hết lòng yêu thương con gái, nhưng khi phát hiện ra con gái lại chính là người phản bội đất nước thì nhân danh của người đứng đầu đất nước, buộc An Dương Vương phải trừng phạt chính con gái mình. Còn gì đau đớn hơn khi tự tay giết chết con gãi của mình?

An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy cũng là một câu chuyện tình buồn, đầy bi thảm của Mị Châu và Trọng Thủy. Vì quá yêu thương, tin tưởng chồng mà Mị Châu đã vô tình tạo điều kiện để Trọng Thủy đánh tráo nỏ thần, gây nên cơ swh nước mất nhà tan. Người con gái này vừa đáng thương, vừa đáng trách, đáng thương vì quá yêu thương, tin tưởng chồng, còn đáng trách vì niềm tin của nàng mù quáng, dại khờ. Viết về Mị Châu, nhà thơ Tố Hữu cũng đã viết:

“ Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu

Trái tim lầm lỡ để trên đầu

Nỏ thần vô ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu”

Truyền thuyết An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy là câu chuyện về bi kịch mất nước của An Dương Vương, bên cạnh đó còn là câu chuyện tình đầy bi thảm của Mị Châu và Trọng Thủy. Qua câu chuyện giữ nước của An Dương Vương có thể rút ra được bài học về sự cảnh giác với kẻ thù, câu chuyện tình của Mị Châu và Trọng Thủy lại cho ta bài học về cách cân bằng giữa tình cảm cá nhân và trách nhiệm với cộng đồng.