Phân tích và nêu cảm nghĩ về bài Dế chọi

Phân tích và nêu cảm nghĩ về bài Dế chọi
Đánh giá bài viết

Đề bài: Anh chị hãy phân tích và nêu cảm nghĩ về bài Dế chọi của Bồ tùng linh

Như chúng ta đã biết trong các lễ hội dân gian thường thì có chọi gà, chọi trâu… nhưng đằng này là một chuyện lạ khác thường ở chỉ diễn ra dưới thời Tuyên Đức bên Tàu họ chọi dế.

Loading...

Từ đó mà Bồ Tùng Dinh đã viết Dế chọi là một truyện tiêu biểu cho tinh thần phê phán và thể hiện phần nào bút pháp của Liêu trai chí dị.

Chọi dế là một trò chơi dân dã, hơn nữa đó là một trò chơi của trẻ con. Thế nhưng, bằng ngòi bút tài hoa, sắc sảo.Mà Bồ Tùng Linh đã phơi bày được cả hệ thống chính trị thối nát đương thời. Sáng kiến đút lót bề trên, “sáng kiến” hiến dế chọi của một viên huyện lệnh đã biến thành “lệ định” của cung đình và từ đó, có khi chỉ vì “nộp một con dế” mà bao gia đình phải khuynh gia bại sản.

Đồng thời truyện nói về gia đình Thành Danh. Có lẽ vì vừa biết chút ít chữ nghĩa vừa dễ sai, nên Thành Danh đã bị bọn chức quyền thế ép, phải giữ chân chức dịch trong làng. Đồng thời có lệ nộp dế mà cả nhà ông điêu đứng cuộc sống như lâm vào cảnh không lối thoát.

Nhưng bên cạnh ông là một người vợ hiền biết nghĩ biết lo toan.Thành Danh đã nghe lời vợ khuyên cũng ngày ngày lồng mang ống tre đi “bới đất lật đá tìm hang, mọi nơi tường đổ, bờ hoang, bãi cỏ” để lùng bắt dế. Nhưng chỉ bắt vài ba con “vừa yếu vừa bé vừa không đủ quy cách”. Quá hạn nộp dế hơn mười ngày, anh ta đã bị quan “trách phạt” đánh đòn trăm gậy, đôi mỏng bê bết máu, nằm lăn lộn trên giường, vị chức dịch “chỉ còn nghĩ đến chuyện tự tử mà thôi”. Trông Thành Danh lúc này thật đáng thương nhưng thì theo phép nước anh vẫn phải cam chịu. Đồng thời bi kịch của Thành Danh cũng là bi kịch chung của nhân dân lúc bấy giờ.

Bồ Tùng Dinh thật tinh tế ông đã gián tiếp lên án tố cáo tội ác tham ô ăn chơi xa đọa của vua chúa lúc bấy giờ. Đàn áp mồ hôi xương máu của nhân dân một cách dã chỉ để là thú vui cho bản thân.

Loading...

Tiếp đó Bồ Tùng Dinh đã xây dựng hình tượng nhân vật cô đồng gù xuất hiện với “tài bói toán Cầu thán”. Vợ chồng Thành Danh đã bỏ ra ít tiền và thẻ hương để bà chỉ cho chỗ cất giữ khao báu lớn đó là chú dế “cực kì to khỏe… minh to, đuôi dài, cỏ xanh, cánh vàng”. Vợ chồng anh ta mừng vui khôn xiết kể “cho dầu có bắt được trân châu bảo ngọc cũng không bằng”. từ đó vợ chồng anh chăm sóc chu đáo cẩn thận hơn cả cậu con trai 9 tuổi của mình. Trong một Con trai Thành đem bồn dế ra chơi. Dế vọt ra và cậu bé đuổi bắt nhưng chẳng may lúc vồ được thì dế đã đi đời nhà ma “gãy cẳng, bẹp bụng”. Đúng là ” tiền oan nghiệp chướng”, đứa bé sợ hãi.Gần tối vợ chồng Thành tìm được con thì con chỉ là một cái xác nằm dưới giếng. Thành vật vã kêu khóc. Nhà tranh bặt khói nhưng thật kinh dị. kì dị. Lúc vợ chồng Thành lấy chiếu cỏ lượm thấy con thì đứa bé lại “thoi thóp thở”, đến nửa đêm thì sống lại, nhưng như kẻ mất hồn”vẫn trơ ra như gỗ, bần bặt ngủ lịm”.

Sau đêm kinh hoàng con trai chết đuối được sống lại, sáng ra Thành nghe dế gáy ngoài hiên, anh ngạc nhiên chạy ra tìm dế, bắt dế. Một chú dế lạ từ vách nhảy tọt vào tay áo. Chú dế này tuy nhỏ hơn chú dế trước nhưng cực kì khỏe mạnh ông cho đấu với các loại dế khác đều thắng hết.

Vua ban cho quan tỉnh ngựa hay vải quý. Quan tỉnh tiến cử quan huyện là “tài năng ưu việt” có thể thăng cấp. Quan huyện “sướng quá” cho Thành được “miễn sai dịch”: Dặn học quan cho Thành thi lấy học vị tú tài. Hơn năm sau con trai của Thành bình phục hẳn, nó cho biết đã hóa thành dế lanh lẹ, chọi giỏi, nay mới thực sống lại”. Quan tỉnh được nghe chuyện ấy lại hậu thưởng cho Thành.

Thành còn nhớ như in cũng chỉ vì lệ nộp dế mà gia đình anh lâm vào cảnh khốn cùng xít chút nữa là mất cả cậu con trai ấy vậy mà giờ đây nhờ dế chọi mà anh ta có “ruộng đồng trăm khoảnh, lầu gác nguy nga, trâu dê đầy đàn”. Ra khỏi nhà thì “áo cừu, ngựa xe vượt cả các bậc quyền thế”. Một sự đổi đời mà cả trong mơ cũng khó nhìn thấy.

Trong đoạn cuối tác giả viết:“Riêng họ Thành vì sâu mọt mà nghèo, vì dế chọi mà giàu, ngựa béo, lúc còn bị lí dịch sách nhiễu chắc chẳng tưởng đến chuyện như thế’.Tác giả châm biếm: “Còn ơn trời đền đáp sao mà dài lâu hậu lũ vậy, khiến cho quan tỉnh, quan tỉnh đều được hưởng ân huệ và phúc ấm của dế Ta từng nghe “Một người thăng thiên” gà chó cũng thành liên”. Đáng tin vậy thay!”

Qua đó ta thấy được rằng Dế chọi là một truyện cực kì hay và có ý nghĩa cực kì sâu sắc nó đã tố cáo nên tội ác của cả một hệ thống cầm quyền thối nát chỉ biết ăn chơi hưởng thụ đàn ác nên mồ hôi xương máu của nhân dân. Coi nhân dân không bằng một con dế. Tác giả thật sắc sảo đã xây dựng thành công khung cảnh và nhân vật điển hình trong xã hội đồng thời còn tạo ra những chi tiết kì ảo làm cho câu chuyện dễ đi vào lòng người và để con người hiểu rõ hơn về sự thật xót xa của nhân dân dưới xã hội xưa.