Từ đoạn trích vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt, hãy nghĩ về niềm hạnh phúc khi được sống là chính mình của mọi người

Từ đoạn trích vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt, hãy nghĩ về niềm hạnh phúc khi được sống là chính mình của mọi người
Đánh giá bài viết

Từ đoạn trích vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt, hãy nghĩ về niềm hạnh phúc khi được sống là chính mình của mọi người

Hướng dẫn

Loading...

Đề bài: Từ đoạn trích vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt, em hãy nêu suy nghĩ về niềm hạnh phúc khi được sống là chính mình của mọi người

Mở bài: Giới thiệu về đoạn trích vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt

Trong nền văn học Việt Nam, những tác phẩm kịch thường ít hơn những tác phẩm thơ và truyện, chính vì thế nhà viết kịch cũng ít hơn những nhà thơ và nhà văn. Trong làng kịch Việt Nam, ít ai không biết đến nhà viết kịch nổi tiếng những năm 80 của thế kỉ XX Lưu Quang Vũ. Hồn Trương Ba, da hàng thịt là một tác phẩm kịch kinh điển của ông. Qua đoạn trích cùng tên, Lưu Quang Vũ thể hiện được nhiều triết lý nhân sinh, tiêu biểu trong đó là triết lý niềm hạnh phúc khi được sống là chính mình của con người.

Thân bài: Từ đoạn trích vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt, hãy nghĩ về niềm hạnh phúc khi được sống là chính mình của mọi người

Vở kịch là câu chuyện sống chết của một ông lão có tâm hồn thanh cao, thích sưu tầm cây cảnh và chơi cờ cũng thần tiên. Vì sự cố sai sót của thần mà Trương Ba bị chết oan. Để sửa sai Đế Thích – người hay chơi cờ cùng Trương Ba cho hồn của ông được nhâp vào xác của anh thịt để sống trở lại. Những tưởng cuộc sống một lần nữa đến với Trương Ba nhưng cuộc sống ấy lại còn tệ hơn cả địa ngục nơi mà đáng ra ông đã ở đó rồi.

Trước khi quyết định chết hoàn toàn không nhập vào thân xác của bất kì ai nữa thì hồn Trương Ba có một cuộc không hạnh phúc vì ông không được sống như mình trước đó. Ông phải làm theo những gì mà thân xác của anh hàng thịt mong muốn ngay cả việc ngủ với vợ của hắn. Những tưởng khi được sống trở lại ông sẽ sống những ngày tháng vui vẻ bên gia đình giống như trước kia. Tâm hồn thanh cao của ông sẽ điều khiển được thân xác đui mù kia thế nhưng lại không được như thế. Không những ông không điều khiển được thân xác ấy mà còn bị thân xác ấy làm cho khác đi, để người nhà của ông không còn nhận ra ông nữa. Thế mới thấy sống lâu trong sự dung tục thì ắt sẽ bị nó chế ngự. Ở đời, con người ta học điều tốt thì rất khó nhưng để những điều xấu ảnh hưởng đến mình thì lại rất dễ. Ngay cả trong cuộc tranh đấu giữa hồn và xác hồn cũng đuối lí trước những lí lẽ của xác. Ông không có một cuộc sống trọn vẹn được vì giờ đây ông phải làm thỏa mãn những sở thích của thân xác thì thân xác kia mới giúp ông sống được.

Loading...

Những người thân trong gia đình ông không thể chấp nhận được thân xác mới và những việc làm mới của ông. Nó không giống như ông trước kia, một người nho nhã, thanh mảnh thích làm vườn mà giờ đây dùng chính cái thân hình thô kệch của anh hàng thịt giẫm nát đi cái chồi non, cái sở thích của mình. Người đàn ông có bàn tay ấm áp ngày nào nay lại thẳng tay tát vào mặt thằng con mình mạnh đến nỗi chảy máu mồm máu mũi. Đôi bàn tay ấy lại một lần nữa làm rách diều của Cu Tị – bạn của đứa cháu gái của mình. Điều đó khiến cho đứa cháu gái căm ghét ông và không bao giờ nó chịu nhận ông, nó luôn mắng ông là lão đồ tể. Người vợ mà ông yêu thương cũng không chịu nổi cảnh sống ấy mà quyết tâm ra đi. Chị con dâu là người hiểu cho ông nhất nhưng cũng phải thốt lên rằng dù thương thầy nhưng thật sự thầy khác quá. Có thể nói trước khi quyết định chết thật thì hồn Trương Ba tuy được sống nhưng lại có một đời sống hoàn toàn khác, sống chung với dung tục, Trương Ba biến thành một người khác.

Thế nhưng sau khi ông quyết định chết hoàn toàn thì lại khác. Ông không được nắm thật tay đứa cháu mình, hay tự tay làm những cây cảnh trong vườn, chơi cờ tướng nữa. Thế nhưng mỗi khi hồn ông trở về thì lại nhận được sự yêu mến kính trọng, nhớ thương của tất cả mọi người trong gia đình. Không còn ai bất mãn với ông, xa lánh ông khi ông sống trong thân xác của anh hàng thịt nữa. Đến đứa cháu gái trước đó không nhận ông nay nó cũng nhớ thương ông và luôn tự hào vì có một người ông nho nhã, khéo tay. Có thể nói được sống là chính mình là một niềm hạnh phúc không chỉ của Trương Ba mà còn là niềm hạnh phúc cho những người thân yêu bên cạnh ông nữa.

Kết bài: Bài văn

Qua đây có thể thấy, Lưu Quang Vũ đã gửi gắm quan niệm triết lý nhân sinh của mình vào trang viết. Được sống là một niềm hạnh phúc đấy nhưng phải sống là chính mình thì mới hạnh phúc thật sự. Vì con người chúng ta không bao giờ sống lẻ loi một mình, ta còn biết bao nhiêu thân xung quanh, khi ta là chính ta thì mới hạnh phúc còn sống nhờ sống gửi không phải là mình thì không những mình chịu khổ đau mà những người xung quanh mình cũng phải chịu khổ đau đó.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

EM HAY NEU SUY NGHI VE NIEM HANH PHUC KHI DUOC SONG LA CHINH MINH

DUOC SONG LA CHINH MINH MANG LAI CHO TA DIEU GI

EM HÃY NÊU SUY NGHĨ VỀ NIỀM HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC SỐNG LÀ CHÍNH MÌNH

ĐƯỢC SỐNG LÀ CHÍNH MÌNH MANG LẠI CHO TA ĐIỀU GÌ

Theo Vanmauphothong.com